| Home td> | Game Online Hack td> | Game Adroid | tr>
| Search | xuống (0) |
- Quỷ sứ, mày làm tao hết hồn!
Nhỏ bản chỉ cười, rồi dụi mắt hỏi:
- Mày không ngủ đi còn đứng đây làm gì vậy?
Linh kêu là không ngủ được nên ra đây hóng gió một chút, chợt Linh quay ra tìm cái bóng lính mặc áo xanh kia thì nó đã biến mất. Nhìn quanh cũng không thấy đâu, rồi chợt như nhớ ra cái gì đó, Linh quay sang bên cạnh hỏi con bạn:
- Này, tao hỏi thật, mấy hôm trước mày nhìn thấy cái gì mà sợ sệt thế?
Mặt con bạn bỗng thất sắc, im lặng được một lúc rồi quay ra nói với Linh:
- Tao nói cái này, không có ý dọa nạt mày đâu nhé… Nhưng tao nghĩ là oan hồn nó đnag theo mày đấy…
Lần này đến lượt Linh há hốc mồm ra ngơ ngác, nhỏ bạn nói thêm:
- Tôi hôm đó, lúc mày về đến đây. Tao đứng trên này, nhìn xuống thì thấy sau lưng mày và nhỏ kia có một bóng người bộ đội… tao nói là bóng vì nó mở mờ… mà lại chỉ có mình tao thấy, những người đứng dưới sân dường như không nhìn thấy. Tao nghĩ có lẽ đó là vong hồn của một người lính đang đi theo mày đó.
Linh lúc này mới hơi rờn rợn, nhỏ nghĩ chả lẽ lại là anh bộ đội tên Nam đó đã theo mình về đến tận đây sao, nhưng mình có làm gì đắc tội với người ta đâu. Đang suy nghĩ vẩn vơ, thì nhỏ bạn quay qua bảo Linh:
- Thôi ngủ đi bà, mai còn dậy tập sớm. Về chuyện kia, nếu bà không làm gì tội lỗi, thì chắc là không sao đâu.
Nói rồi nhỏ đó đi vào buồng ngủ ngủ tiếp, còn về phần Linh tuy là đã lên giường nhưng không tài nào chợp mắt được vì cái hình ảnh anh bộ đội dưới sân lúc nãy, câu chuyện nhỏ bạn kể cứ hiện lên trong đầu Linh. Cuối cùng, Linh quyết định giấu chuyện đã gặp ngôi mộ và đọc tên người đó cho nhỏ kia biết.
Những ngày tập quân sự trôi qua từ từ, Linh thì vẫn mất ngủ liên tục. Tuy nhiên vào cái đêm trước ngày về, thì mọi chuyện lại diễn ra không em đẹp đối với Linh chút nào. Sau cái buổi liên hoạn muộn đó, mọi người về buồng cũng phải tầm 11 giờ hơn. Linh chui lên giường và hi vọng rằng sau một bữa đập phá mệt nghỉ này, mình sẽ có một giấc ngủ trọn vẹn. Đúng 12 giờ 45. Linh lại bất chợt mở mắt, xoay người khi nghĩ rằng lại một đêm nữa mất ngủ. Cứ nằm như vậy xoay qua xoay lại, mãi chưa chìm vào giấc ngủ được. Chợt có tiếng bước chân từ đâu đó vọng lại xa xăm, bịch, bịch. Linh liền nảy ra ý định nằm đếm tiếng bước chân với hy vọng là sẽ ngủ được. Vừa đếm Linh vừa nghĩ, sao giờ này mà còn có người đi đi lại lại nhỉ? Đáng lý thì phải mệt mỏi lắm sau cái buổi liên hoan chứ, chả nhẽ lại là ăn trộm? mà trộm ở đây thì có cái khỉ gì đâu mà lấy. Đếm đã được hơn một trăm bước, chợt Linh rùng mình, mãi đến giờ Linh mới nhận ra cái tiếng bước chân này hình như càng ngày càng rõ hơn, có vẻ như nó đang tiến dần tới cái buồng này. Linh nằm run lẩy bẩy khi cái tiếng đó cứ cộp, cộp, cộp, đã càng ngày càng ngày càng gần, như đã bước tới cái cửa buồng. Linh sợ hãi nhắm tịt mắt lại, không còn dám nhìn. Rồi chợt cái cửa gỗ kêu lên két một tiếng dài như có ai đó chạm vào, Cả người Linh lúc này thì nổi hết da gà, đã đứng ngay ở cửa rồi. Linh không còn ngạc nhiên nữa, mọi thứ đều trùng khớp, vong hồn người bộ đội tên Nam đã đứng ở cửa rồi. Điều là Linh tự hỏi là tại sao cái lũ bạn mình, chúng nó vẫn còn ngủ được, chẳng lẽ chúng nó không nghe thấy cái gì sao? Chợt cái tiếng bước chân bắt đầu tiến vào buồng, Linh càng lúc càng kinh sợ, nằm co ro run rẩy. Rồi khi mà cái tiếng bước chân dừng lại ngay đầu giường, Linh lại càng hãi và không hiểu rồi chuyện gì sẽ sảy ra với mình. Chợt Linh cảm nhận như có một bàn tay lạnh buốt sờ vào chân mình qua tấm chăn mỏng. Quá sợ hãi, lúc này Linh mới hét lên thất thanh. Mấy đứa cùng buồng lúc này mới choàng tỉnh giấc hết. Chúng nó chạy lại lay Linh, Linh lúc này mới bật dậy, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, tim đập thình thịch. Tụi bạn xúm lại hỏi xem mơ cái gì mà la hét như vậy. Linh mới kể lại, rồi nhỏ nói thêm:
- Tao không nghĩ là tao nằm mơ đâu, mọi việc đều rất thật …
Rồi chợt Linh nhìn xuống
| Home | Lượt Xem: |

