| Home td> | Game Online Hack td> | Game Adroid | tr>
| Search | xuống (0) |
” Tội nghiệp vì té sấp nên xương gò má và lồng ngực nó bị dập nát máu đẫm hết cả bộ đồ.
Tôi như bị thôi miên theo lời nói của Dì, liếc mắt nhìn toàn thân Tấn, đúng là một bên má phải bị dập và ngay giữa ngực máu me bê bết, trong bộ đồ vải trắng nhàu nhét chặt vào hố máu đỏ tươi trước ngực. Nhưng trời hỡi, có ai cứu dùm tôi, lúc này Tấn mở mắt, nhìn tôi nhoẻn miệng cười, nụ cười luôn chế giễu thách thức tánh hăng máu của tôi. Lúc này hai tay tôi đã bấu chặt ống quần, miệng cứng ngắc, vội vàng kêu ” Dì ơi, Dì… mà sao tiếng kêu không thành tiếng, hình ảnh Tấn khủng khiếp quá, mặt nát một bên máu me đầm đìa thoáng ẩn, thoáng hiện theo ánh đèn vàng ngoài đường hiu hắt rọi vào và còn ….nụ cười không nguyên vẹn…!
Tiếng xe thắng lại, đưa hồn tôi về thực tại, bước xuống xe như người mất hồn, không nói được một lời. Mẹ tôi lo chạy vô nhà kêu ba Tấn ra xe đưa về Vĩnh Long nội đêm nay. Dì họ bước xuống, nắm tay tôi kéo vào nhà. Dì nói:
” Đi vô con, trời ơi tao sợ muốn té đái, mày còn đứng đó làm chi vậy ?”.
Tôi im lặng không trả lời Dì, bước vào nhà.
Mẹ bảo tôi phải đi tắm nước có nấu với đủ thứ lá gì gì đó, ngày đó còn nhỏ nên tôi không để ý. Sau khi tắm, mọi người ra ăn tối, lúc đó tôi nhớ độ gần 10 giờ đêm, trên bàn ăn, Mẹ nói nhờ đóng tiền cho nhân viên nhà quàng nên nó tắm gội, thay đồ cho Tấn nên lên xe không nghe mùi máu chứ hồi trưa lúc Mẹ vào, khủng khiếp lắm.
” Cái gì ? Mẹ vừa nói gì nhà quàng đã tắm thay đồ cho Tấn hả ? Mẹ và Dì không thấy bộ đồ nó mặc còn dính be bét máu sao ? chính Dì kể cho con nghe lúc trên xe mà. Dì cũng thấy mà phải không Dì ?”.
Tôi thảng thốt cãi lại Mẹ.
Lúc này Dì bỏ đủa xuống nói :
” Bộ con sợ quá nói điên gì vậy ? Tao lên xe niệm Phật gần chết, sao tao dám nhìn chứ, nói chuyện gì được “.
” Không, Dì còn chỉ con thấy chân của nó bị gân giật co lại nên cẳng cao cẳng thấp mà. Dì chỉ cho con coi mà “. .
Lúc này Dì hét thật lớn:
” Út ! Con đừng nhát Dì nghe, Dì đâu có kéo tấm khăn ra mà biết nó cẳng cao cẳng thấp, chị Tư làm chứng coi, tới nhà chiếc khăn còn nguyên vẹn mà “.
Tôi oà lên khóc nức nở, trên bàn ăn, giọng Mẹ thở dài nhỏ nhẹ:
” Ừa, thì chân nó có bị rút vì gân co lại, chắc con giở lên coi hả Út ? ”
Ngay lúc đó Tôi chợt hiêủ ra rằng – giống như mấy đứa con nít hay kể chuyện cho nhau nghe, có lẽ Tấn cũng vậy, nó đã kể cho tôi nghe lần cuối lúc nó nhảy lầu ra sao, té như thế nào và nó muốn tôi nhìn nó lần sau cùng. Chỉ là tôi đã chưa bao giờ cho nó một nụ cười thân thiện cho tới lúc chia tay.
Sau này, mỗi lần về quê, thăm mộ Tấn, tôi nhìn ngôi mộ có 5 tầng đi lên mà đau lắm. Kẻ giết người nếu được đem ra xử tử có lẽ sẽ không đau đớn bằng người có tội mà suốt đời không thể thố lộ ra tội lỗi của mình.
Tôi đã tự sám hối nhiều lần, tự tha thứ cho mình nhiều lần, nhưng mỗi lần nghĩ đến cái chết thảm thương của Tấn niềm hối hận vẫn ngập tràn trong tôi – đành rằng không phải là lỗi của tôi. Nhưng định mệnh sao quá trớ trêu, tại sao lại là tôi ? Taị sao những người khuất mày khuất mặt lại chọn cô bé mới có 18 tuổi, chưa biết gì gắn cho những lời nói nguyền rủa cay độc như vậy ? – để cả cuộc đời cứ mỗi lần nhắc đến Tấn thì tôi lại ngậm ngùi ân hận.
Ngày còn nhỏ, tôi hiền lắm ít nói, có cạy miệng cho nói tôi cũng thích im lặng. Trớ trêu sao từ khi gặp Tấn, tôi chỉ toàn phun ra những lời nói như có gươm đao giống như có một động lực vô hình nào đó đã thôi thúc tôi nguyền rủa Tấn như vậy.
Tấn với tôi chỉ là bà con xa… dường như lần đầu tiên gặp Tấn cho tới lần cuối cùng, tôi chưa hề cười vơí Tấn một lần dù chỉ là cươì xã giao, và sau này thì chỉ còn là nỗi ân hận triền miên suốt đời đeo đuổi theo tôi như một sự trừng phạt nặng nề nhất.
By ChanTinh@
( Trích dẫn từ một câu chuyện hoàn toàn có thật ! )
Thank you so much MMS ! một câu chuyện ma tràn ngập nỗi thương tâm. Cầu nguyện linh hồn của Tín, cảm nhận được câu chuyện đã được phanh phui, như một lời thú tội. Hãy tha thứ cho tuổi trẻ vô tri, ăn chưa no lo chưa tới, buông ra lời oan nghiệt. Để hôm nay, nghẹn từng lời kinh sám hối, mong hương hồn anh bỏ qua tất cả, sớm siêu sanh về miền Tịnh độ.
Chuông chùa buông nhẹ tiếng thanh ngân
một chuyến ra đi chẳng hẹn về
Cho em được nói lời sám hối
Dẫu biết rằng anh chẳng chấp nê
hồn anh theo gió về thăm Út
Xin nhận chân tình sám lỗi xưa
Nụ cười em gởi có trễ không
Hãy nhận mà thương chớ trách hờn
Đùa vui như thuở trăng tr
| Home | Lượt Xem: |

