| Home td> | Game Online Hack td> | Game Adroid | tr>
| Search | xuống (0) |
Thi thoảng, tôi cũng có gặp gỡ người này người kia nhưng thường, tôi chỉ giữ quan hệ ở mức độ bạn bè để tránh làm tổn thương cả hai thế nên chẳng bao giờ tôi có thể ngờ được, tôi lại yêu một lần nữa. Tôi yêu Vân như một điều tự nhiên, như một tất yếu phải xảy ra. Vân là du học sinh ở đây và tôi quen cô qua một người bạn. Khi biết chắc chắn về tình cảm của mình, tôi nói điều đó cho cô. Tôi kể lại toàn bộ câu chuyện của mình. Từ ngày tôi phát hiện mình bị vô sinh cho đến nay. Tôi không giấu giếm bởi tôi yêu Vân thật lòng. Rồi chúng tôi yêu nhau. Vân nói những chuyện đã xảy ra với tôi đều đã là quá khứ, tôi nên đóng nó lại và chỉ nên mở nó ra khi cần thiết. Còn ở hiện tại, Vân yêu tôi và tôi cũng vậy. Đám cưới được tổ chức nhanh chóng trong niềm vui của ba mẹ và nội. Điều kì diệu luôn xảy ra vào những lúc tưởng chừng như tất cả đã kết thúc. Sống ở một nơi hoàn toàn mới, những con người mới, chúng tôi không phải chịu những lời đám tiếu, những thị phi xấu xí. Tôi không thể buông xuôi, để mặc số phận nữa mà tiếp tục chạy chữa. Vân thì nói tôidừng lại bởi cô không chịu được cảnh nhìn tôi đau đớn làm đủ các lại xét nghiệm. Nhưng tôi mong làm sao cho vợ của tôi có thể làm mẹ, mong làm sao tôi có thể làm một người cha và nội tôi, ba mẹ tôi có chắt, có cháu, tôi bỏ qua mọi đau đớn. Rồi thì mầm sống mà tôi hằng mong đợi biết bao nhiêu năm cuối cùng cũng đến với chúng tôi. Vợ tôi mang thai. Tôi gần như phát điên khi nghe các bác sĩ thông báo về điều đó. Niềm hạnh phúc không thể diễn tả bằng lời. Nội và ba mẹ khi nghe tin ấy liền bay sang ngay. Mẹ nói mẹ phải chăm sóc cháu mẹ ngay từ lúc cháu chưa thành hình. Nhà tôi từ khi ấy lúc nào cũng ồn ã tiếng nói cười.
Một lần ra ngoài, mẹ và vợ tôi lại mang về rất nhiều thứ cho em bé. Quần áo, đồ chơi… Phòng của con đã được tất cả mọi người trong gia đình trang trí, sẵn sàng đón con ngày con chào đời. Vì rất khó khăn để có được đứa bé nên Vân luôn phải cẩn thận. Ở nhà, không ai cho cô ấy làm việc gì cả. Việc đi làm của cô cũng dừng lại. Tất cả mọi thứ đều tập trung dồn cả cho con. Từ ngày biết chuyện tôi không thể sinh con, đây có lẽ là quãng thời gian hửng sáng nhất của cả gia đình tôi. Tôi nghe nội và ba mẹ trò chuyện hàng ngày. Có những khi là tiếng cãi nhau nho nhỏ về việc đặt tên cháu là gì. Tôi còn nghe thấy mọi người đã bàn tới chuyện cho cháu học ngành gì, ăn mặc sẽ ra sao sau khi ra đời sẽ là ai đón… Cái thai đã được hơn hai tháng rất khỏe mạnh. Tất cả mọi người trong gia đình ai cũng có một tấm ảnh siêu âm tháng thứ hai của con. Họ nâng niu nó như thể đã thấy hình hài của con.
Tôi hạnh phúc, thực sự rất hạnh phúc. Phải đến tận lúc này, tôi mới dám quay trở lại thói quen ngày xưa, đọc thư của bạn đọc. Chuyện buồn đã qua. Tôi muốn gửi lời cảm ơn đến tất cả những độc giả vẫn quan tâm và động viên chia sẻ cùng tôi. Tôi đã sống mạnh mẽ và tìm thấy hạnh phúc. Ở đời không có con đường cùng bởi cuối con đường bao giờ cũng có ánh sáng. Và cuối cùng, tôi đã thấy ánh sáng của cuộc đời mình”.
| Home | Lượt Xem: |

